2. Tình cảm vợ chồng
Trong hôn
nhân, vợ chồng có vai trò là hai đối tượng cơ bản cấu thành nên mái ấm gia
đình, mối quan hệ tình cảm vợ chồng là mối liên hệ qua lại tương tác và có ảnh
hưởng quyết định đến hạnh phúc của gia đình, cũng như mỗi thành viên trong gia
đình. Đạo vợ chồng trăm năm kết tóc, se duyên, cùng mong ước sống với nhau đến
đầu bạc răng long là mục đích của mỗi người khi kết hôn. Trong gia đình gia
trưởng, kiểu hôn nhân gả bán, chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái do cha mẹ
định đoạt với quan niệm cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, vợ chồng lấy nhau khi chưa
biết mặt nhau, sống, sinh hoạt ăn ngủ cùng nhau theo một thiết chế gia đình
cứng nhắc, giáo điều, người vợ phụ thuộc hoàn toàn vào chồng và có trách nhiệm
phục tùng hoàn toàn theo người chồng, không được ca thán hay đòi hỏi:
...Chữ tuỳ
là phận đàn bà
Nhu mì dặn
dạ, chua ngoa gác ngoài.
(Gia huấn ca)
Ngay
cả khi chồng có thê thiếp hay trăng hoa sẻ chia tình cảm với những người phụ nữ
khác, thì người vợ vẫn phải chấp nhận như một điều kiện tiên quyết, duy lý, hợp
lẽ phải theo một quy chuẩn của đạo đức:
...Ở
cho vẹn đạo tam tòng
Gái thì
chuyên chính một chồng chẳng sai.
(Huấn nữ tử ca)
Để cho ấm
êm trong ngoài, không mang tiếng chua ngoa với đời, người vợ phải biết lấy thái
độ nhẫn nhịn của mình mà cư xử với chồng, với người tình của chồng:
...Trai làm
nên lấy bẩy, lấy ba
Lấy về hầu
hạ nhà ta
Thêm hoè
nảy quế có là con ai!
(Gia huấn ca)
Sự
thuỷ chung vô điều kiện của người đàn bà đi song song với quyền được hưởng lạc
của người đàn ông, người vợ nếu có ghen tuông thì chỉ được phép để trong lòng,
nhất nhất không được tỏ bày, bởi quan niệm coi người phụ nữ đánh ghen là một
tội lớn:
...Chữ
rằng “Đố phụ loạn gia”
Tục trong
thất xuất thực là hổ mang
Người đàn
bà lấy chồng, phải cư xử với chồng bằng thái độ ôn hoà, cam chịu, không được có
hành động phản kháng, hay biểu lộ qua nét mặt, nhất là khi chồng nóng giận:
Phỏng chồng
giận mắng có khi
Bớt lời nhẹ
bước lánh đi buổi chầy
Chớ nặng
mặt chớ sa mày
Chớ nói dai
dẳng có ngày đòn oan
(Xuân đình gia huấn quốc âm ca)
Thân phận người vợ bị trói buộc trong giáo lý tam tòng, tứ đức, đến cả
thê thiếp của quân vương (cung nữ) còn phải chịu cảnh ngộ bị bỏ rơi, ôm tâm
trạng và nỗi đau đớn bị ruồng rẫy, bị đoạ đầy thê thảm trong cuộc sống cô đơn,
tù túng chốn cung phủ, vì thứ giáo lý khắc nghiệt của chế độ gia đình gia
trưởng đã biến người đàn bà thành thứ đồ chơi riêng của các đấng quân vương,
tình cảm người vợ đối với chồng đóng khung trong vòng trách nhiệm, chịu sự
phong toả cưỡng chấp để đáp ứng đầy đủ yêu cầu của chồng về tiết hạnh và đạo
đức như một thứ định mệnh:
...Trăm năm còn có gì đâu,
Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì.
... Quyền
họa phúc trời tranh mất cả,
Chút tiện
nghi chẳng trả phần ai,
Cái quay
búng sẵn lên trời,
Mờ mờ nhân
ảnh như người đi đêm.
(Cung oán ngâm khúc - Nguyễn Gia Thiều)
Là
con người, khi bản năng bị kìm hãm do người chồng không đáp ứng hoặc lơ đãng
không quan tâm tới, người vợ cũng có những ý nghĩ vượt qua chuẩn mực giáo lý
trói buộc để phản kháng lại sự thờ ơ của chồng, nhưng khi lý trí và tình cảm
đối với chồng còn chưa đến độ phai lạt hẳn, thì vẫn còn một thứ đạo khác là
“đạo trời” gò ép đẩy thân phận người vợ về đúng chức năng của họ trong gia
đình:
...Ý cũng
rắp ra ngoài đào chú,
Quyết lộn
vòng phu phụ cho cam.
Ai ngờ trời
chẳng cho làm,
Quyết đem
dây thắm mà giam bông đào.
...Tay nguyệt lão chẳng xe thì chớ,
Xe thế này
có dở dang không ?
Đang tay
muốn dứt tơ hồng,
Bực mình
muốn đạp tiêu phòng mà ra !
(Cung oán ngâm khúc - Nguyễn Gia Thiều)
Người đàn
bà bị chồng phụ bạc ruồng rẫy, không phải vì kém tài, kém sắc hay không giữ
trọn được tiết hạnh hoặc trái đạo tam tòng tứ đức, mà do người chồng trong vai
trò người chủ sự đã được thiết chế đạo đức xã hội cho phép được quyền năm thê
bảy thiếp, dù bị hắt hủi đến tận cùng vẫn phải giữ trọn đạo làm vợ:
...Bây giờ
đã ra lòng ruồng rẫy,
Để thân này
nước chảy hoa trôi.
Hóa công
sao khéo trêu ngươi,
Bóng đèn tà
nguyệt tẻ mùi ký sinh.
...Đêm
phong vũ lạnh lùng có một,
Giọt ba
tiêu thánh thót cầm canh.
Bên tường
thấp thoáng bóng huỳnh,
Vách sương
hót gió đèn xanh lờ mờ.
(Cung oán ngâm khúc - Nguyễn Gia Thiều)
Người chồng
ra trận vì chiến tranh, giặc giã, người vợ tiễn đưa chồng trong tâm trạng biệt
ly quyến luyến, day dứt đến xé lòng bởi nỗi lo lắng cho tính mạng người chồng,
người chủ sự của gia đình phải dấn thân vào chốn hiểm nguy nơi hòn tên mũi dáo
chốn sa trường, đã cất bước ra đi là không hẹn ngày trở lại:
....Đưa
chàng lòng dặc dặc buồn
Bộ
khôn bằng ngựa, thủy khôn bằng thuyền
Nước
trong chảy lòng phiền chẳng rửa
Cỏ
xanh thơm dạ nhớ khó quên
Nhủ
rồi tay lại trao liền
Bước
đi một bước lại vin áo chàng
Lòng
thiếp tựa bóng trăng theo dõi
(Chinh phụ ngâm - Đặng Trần Côn)
Chồng đi chinh chiến theo mệnh lệnh
triều đình, sự sống và cái chết trong gang tấc dễ gì định đoạt, người vợ ở nhà
chỉ còn biết gửi tình cảm của mình vào nỗi nhớ đơn phương da diết, vào dòng
nước mắt đêm đêm ướt gối chăn, vì thiên tính và trách nhiệm của người vợ trong
gia đình là luôn lo lắng chăm sóc miếng ăn giấc ngủ cho chồng, nay hoàn cảnh
chinh chiến cắt chia, khiến người vợ không tròn thể làm tròn thiên chức.
...Vì
chàng lệ thiếp nhỏ đôi
Vì
chàng thân thiếp lẻ loi một bề
Thân
thiếp chẳng gần kề dưới trướng
Lệ
thiếp nào chút vướng bên khăn
Duy
còn hồn mộng được gần
Đêm
đêm thường đến Giang Tân tìm người.
(Chinh
phụ ngâm - Đặng Trần Côn)
Trong những phút giây yếu lòng, người
vợ cũng có những khát khao ham muốn muốn vượt qua tất cả mọi sự ràng buộc hay
sự suy xét về nhan sắc phai tàn theo tuổi xuân của họ, nhưng tình cảm đối với
người chồng nơi xa xôi vẫn là điều kiện tiên quyết giúp họ vượt qua trong sự tự
an ủi bản thân:
...Nghĩ
nhan sắc đương chừng hoa nở
Tiếc
quang âm lần lữa gieo qua
Nghĩ
mệnh bạc, tiếc niên hoa
Gái
tơ mấy chốc xảy ra nạ giòng
(Chinh phụ ngâm - Đặng Trần Côn)
Nhớ nhung,
lo lắng vẩn vơ, để rồi bi luỵ thảm sầu ứa lệ là tình cảm chung của những người
vợ có chồng chinh phu mỗi khi nghe tin có người ngã xuống nơi sa trường, bất
lực vì lệnh chinh chiến của triều đình giáng xuống đầu chồng mình, người vợ vốn
suốt đời chăm chỉ tảo tần chỉ còn biết thở than trách cứ đấng bề trên:
...Não
người áo giáp bấy lâu
Lòng
quê qua đó mặt sầu chẳng khuây
Trên
trướng gấm thấu hay chăng nhẽ
Mặt
chinh phu ai vẽ cho nên?
Tưởng
chàng giong ruổi mấy niên
Chẳn
nơi Hãn Hải thì miền Tiêu Quan
Đã
trắc trở đòi ngàn xà hổ
Lại
lạnh lùng những chỗ sương phong
Lên
cao trông thức mây lồng
Lòng
nào là chẳng động lòng bi thương!
(Chinh phụ ngâm - Đặng Trần Côn)
Tình cảm dành cho người chồng nơi biên
ải mỗi ngày thêm chất chứa trong lòng người vợ nào biết dãi bày cùng ai và lấy
ai chia sẻ, người vợ chỉ còn cách chia sẻ cho chồng qua việc đảm đương thay vai
trò của người chồng trong gia đình:
...
Thiếp trong cánh cửa, chàng ngoài chân mây
Trong
cửa này đã đành phận thiếp
Ngoài
mây kia há kiếp chàng vay?
Những
mong cá nước sum vầy
Nào
ngờ đôi ngả nước mây cách vời
Thiếp
chẳng tưởng ra người chinh phụ
Chàng
há từng học lũ vương tôn
Tình
gia thất nào ai chẳng có
Kìa
lão thân, khuê phụ nhớ thương
Mẹ
già phơ phất mái sương
Con
thơ măng sữa, vả đương phù trì
Lòng
lão thân buồn khi tựa cửa
Miệng
hài nhi chờ bữa mớm cơm
Ngọt
bùi thiếp đã hiếu nam
Dạy
con đèn sách thiếp làm phụ thân
Nay
một thân nuôi già dạy trẻ
Nỗi
quan hoài mang mể biết bao !
Nhớ
chàng trải mấy sương sao
Xuân
từng đổi mới, Đông nào còn dư
(Chinh phụ ngâm - Đặng Trần Côn)
Bao nhiêu dâu bể nhớ thương sầu não
người vợ chỉ còn cách vẽ ra một giấc mơ tươi sáng về ngày mai khi chồng chiến
thắng trở về, với đòi hỏi giản đơn không phải với chồng mà là với đấng bề trên,
kẻ đã hạ lệnh bắt chồng mình phải ra chiến trường. Chỉ có tình cảm thuỷ chung
đơn nhất và tình yêu vô bờ của người chinh phụ đối với người chinh phu mới
khiến người vợ vốn bị coi thường trong xã hội dám kháng lại tư tưởng nô dịch
trong đạo quân thần:
...Ơn
trên: tử ấm thê phong
Phần
vinh thiếp cũng đượm chung hương trời
(Chinh phụ ngâm - Đặng Trần Côn)
Trong xã
hội hiện đại, vợ chồng chung sống với nhau vì tình, vì nghĩa, trong hôn nhân tự
do, quá trình tiến tới hôn phối do hai bên tự nguyện thực hiện, sau khi trải
qua một quãng thời gian tìm hiểu về đối tác của mình. Kiểu gia đình này, tình
yêu đôi lứa là yếu tố quyết định chi phối căn bản tới cuộc sống gia đình sau
này, giai đoạn yêu thương chín mùi cũng là nguồn cảm hứng vô tận tạo hoá dành
cho các thi nhân trong lãnh địa thơ hội tụ muôn màu của tâm trạng và sắc thái
tình cảm, người đàn bà đã mạnh mẽ, quyết liệt hơn trong tình cảm của mình dành
cho người mình yêu:
Nếu ta gửi
tình yêu
Vào một nơi
chân thật
Thì tình
yêu của ta
Sẽ thành
hương thành mật.
Gửi tình
yêu vào đất
Được hoa
trái đầy cành
Gửi lên
trời cao rộng
Sẽ được
ngọn gió xanh.
Ta trao cả
cho anh
Một tình
yêu cháy bỏng
Như một
cánh buồm xinh
Hiến mình
cho biển rộng.
Ta đã gửi
cho anh
Một con tim
dào dạt
Và anh trả
cho ta
Một tình
yêu tan nát!
Ta muốn ôm
cả đất
Ta muốn ôm
cả trời
Mà sao
không yêu trọn
Trái tim
một con người?
(Gửi tình yêu – Đoàn Thị Lam Luyến)
Cuộc sống hiện
đại đưa đến cho mối quan hệ vợ chồng với muôn vàn khó khăn thử thách, tình cảm người
dành cho yêu chồng, ngoài tình yêu thương còn có sự lo lắng cùng nỗi lo của
chồng, cùng san sẻ những công việc từ trong gia đình cho đến công việc xã hội,
cùng trăn trở trước đầy rẫy những bất công đang diễn ra trong cuộc sống mỗi
ngày, tuy không trực tiếp đe doạ đến hạnh phúc gia đình họ, nhưng có khả năng
làm xói mòn đạo lý, băng hoại nhân cách sống xã hội:
Anh không
ngủ được ư anh?
Để em mở
quạt quấn mành lên cho
Lặng sao
cái gió mặt hồ
Ghét sao
cái nóng đầu mùa đã ghê!
Đoàn thương
binh mới trở về
Đánh nhau
trước cửa hàng bia lúc chiều.
Anh không
ngủ được anh yêu?
Nghe chi
con lũ đang chiều nước dâng
Ngày mai cây
lúa lên đòng
Lại xanh
như đã từng không mất mùa
Con sông
bạn với con đò
Con người
bạn với câu hò trên sông
Ngủ đi em
khép cửa phòng
Để em lên
gác em trông xem nào
Ai đồn rằng
cọ cháy cao
Người dân
Vĩnh Phú đốt bao nhiêu đồi
Hình như
lửa đã tắt rồi
Gió không
thổi nữa anh ơi yên lòng
Thương gì
người đói lang thang
Xin ăn trên
khắp phố phường ngoài kia
Ngủ di anh
hãy ngủ đi
Ngày mai họ
sẽ trở về quê thôi
Lòng thương
chỉ nói bằng lời
Lấy đâu ra
gạo cho người được no...
(Hát ra chồng trong những đêm khó ngủ -
Xuân Quỳnh)
Người phụ
nữ luôn gánh trách nhiệm lớn trong việc chăm sóc, duy trì ngọn lửa hạnh phúc
cho gia đình qua việc chăm sóc chồng con và phải giao đối đãi tiếp hoà thuận
với gia đình nhà chồng, niềm tin lớn nhất trong đời họ là người chồng đầu gối tay
ấp, khi bị chồng phản bội sự phản ứng đầu tiên trong tình cảm là sự ghen tuông,
hờn giận, dù biết thái độ phản ứng của mình có thể không đem lại kết quả như ý
muốn, và hạnh phúc gia đình chắc gì đã được đảm bảo bền vững, nhưng với bản
năng sống để bảo vệ mái ấm, bảo tồn thành quả hạnh phúc của mình phải vất vả cả
đời để giành được, người vợ sẽ có thái độ thật quyết liệt:
Em đã đoạt
anh từ tay người đàn bà kia
Giống như
người đàn bà kia
Đoạt anh từ
tay người đàn bà khác
Bỗng chốc
anh trở thành tư bản
Trong tay
những kẻ chỉ yêu tiền
Ghen như
sôi và giận như điên
Người đàn
bà với trái chín trên tay vừa bị lăn xuống đất
Ghen như
sôi và giận như điên
Người đàn
bà với ước mơ chưa thành sự thật
Anh dễ
thương như cây và hiền lành như đất
trong tay
những kẻ chẳng yêu vườn!
Em đã đón
anh về
Nhưng chắc
gì giữ được anh lâu hơn
Rồi sẽ có
một người đàn bà khác
Anh vốn yếu
mềm và biếng nhác
Miếng mồi
của chiến tranh man rợ diệu kỳ
Em sửng sốt
rồi nghĩ đến một ngày anh lại bỏ ra đi!
(Chiến tranh - Đoàn Thị Lam
Luyến)
Yêu thương,
chăm chút, hờn ghen, giận dữ là các sắc thái tình cảm thường trực trong tình
yêu của người vợ dành cho chồng, mối quan hệ tình cảm vợ chồng hiện đại, khi
người chồng mải mê với công việc xã hội, ít hoặc không có thời gian quan tâm đến
tình cảm của mình dành cho vợ thường ngày, sẽ không thể tránh khỏi sự bất hoà
xung khắc về lối ứng xử và phong cách sống của nhau, nhiều khi chỉ là những mâu
thuẫn nhỏ, nảy sinh ra từ những chi tiết tưởng như vụn vặt nhưng tác dụng lại
ảnh hưởng vô cùng sâu sắc tới tình cảm của người vợ:
Có những
đêm khi tàn giấc mơ hồng
Em bất chợt
biết mình đang tiếc nuối
Một vạt
chăn đơn phủ hờ mép gối
Và chiếc
giường thừa thãi ánh trăng suông.
Đâu phải
tại em dễ tủi hờn
Hay tơ
tưởng những điều không tên gọi
Anh nằm đó
mà cách xa diệu vợi
Tình yêu có
cần ngăn nắp quá không anh?
Đêm mệt
nhoài sau hơi thở chiếu chăn
Sự xộc xệch
cũng đáng yêu lắm chứ!
Sao anh quá
vội vàng khép chúng vào trật tự
Có lẽ trong
anh đêm mãi chỉ là đêm.
Có thể nào,
nuối tiếc tăng thêm
Khi không
thể diễn tả bằng lời cho anh biết
Có lẽ nào,
tình yêu ta dần hết
Bởi những
điều vặt vãnh đó không anh?
(Điều vặt vãnh – Tạ Thu Hà)
Tình cảm
trong tình yêu người vợ dành cho chồng là vô cùng và không có một giới hạn nhất
định nào cả, bởi ẩn sau tất cả những cung bậc tình cảm thường trực nơi người vợ
còn có thiên chức làm vợ và làm mẹ, tuy tính ích kỷ, tiểu tiết là bản tính cố
hữu trong tư duy của người phụ nữ quanh năm phải vất vả lo toan việc nội trợ,
nhà cửa, nhưng tấm lòng rộng lượng, bao dung, từ tâm hỉ xả cũng không ai hơn những
người vợ ấy, chính những điều đó đã hội tụ đầy đủ vào phẩm cách sống nhẫn
nhường và sẵn sàng hy sinh trong người vợ. Nhờ tính ấy mà họ biết vun vén chu
toàn cho hạnh phúc gia đình, sau cơn hờn giận lại biết lấy niềm vui của chồng,
làm hạnh phúc cho mình:
Hãy về với
em anh nhé
Trăng đã
trong và gió cũng dịu hơn
Khóe mắt lá
thắp bừng vòm lộc biếc
Sự cô đơn
em không thể nào quen...
Chiếc
giường đôi nhau nhúm vạt chăn đơn
Đôi sợ tóc
quăn queo hờn mép gối
Góc bếp
đống chảo, xoong lạnh nguội
Mếu máo
khóc đòi hơi ấm lửa hai ta.
Về với em
đi, em không thể nào quên
Đĩa cà muối
giòn tan, vị tương nồng nếp mới
Tách cà phê
pha trong đêm nóng hổi
Tiếng cằn
nhằn chê trách vô tâm.
Về với em
đi, em là người có lỗi
Chẳng biết
giữ chút hờn ghen giận dỗi
Chẳng biết
giữ những phút giây nông nổi
Chẳng biết
làm gì khi thiếu vắng anh.
Hãy về đi,
về đây với em!
Câu thơ
đắng đem trả về quá vãng
Hạnh phúc
chẳng ở đâu xa lạ
Hạnh phúc
của em là...
tiếng cằn nhằn, chê trách của anh.
(Hạnh phúc của em - Tạ Thu Hà)
Chuyện
ngoại tình từ lâu nay vẫn bị xã hội lên án, làm vợ những đức ông chồng có máu
trăng hoa quen thói đi ngang về tắt, trốn tránh vợ con, là điều khó khăn và
cũng là thử thách lớn trong ứng xử của người vợ khi muốn giữ cho gia đình trong
êm ngoài ấm, nền nếp gia phong. Nếu “ông ăn chả, bà ăn nem” thì cái tổ ấm gia
đình chắc chắn sẽ tan tành theo lạc thú của cả hai người, còn người vợ chịu
nhịn cho qua chuyện theo tinh thần “đàn ông năm thê bảy thiếp” chắc chắn càng
không ổn bởi “non sông dễ đổi, bản tính khó rời”, người chồng chắc sẽ càng lấn
tới ắt sẽ có ảnh hưởng tiêu cực đến gia đạo. Tất nhiên với người vợ yêu chồng,
bằng tình cảm và đức tính dịu dàng nhân hậu của mình chắc chắn sẽ tìm ra phương
hướng giải quyết ổn thoả theo cách “lạt mềm buộc chặt”:
Oai phong ở
chốn quan trường
Ba quân răm
rắp mà thường sợ “thê”
Bởi đâu sợ
vợ gớm ghê
Phải chăng
cơ lộ, đi về rẽ ngang.
Có giầu mà chẳng có sang
Sang chàng trót dại cho nàng ngoài dinh.
Trách nàng
vội giở võ khinh
Lăng loàn,
phạm thượng tại mình tạo ra
Chê người
sao chẳng trách ta
Đòn ghen
nông nổi đàn bà hiểm nguy.
Danh vàng
chốc lát đổ đi
Tinh nguyên
chồng vợ bại suy hận thù
Tinh thông
mà hoá dại ngu
Đến toà mới
hiểu loà mù tính sai.
...
Giận hờn
ghen vội quá đà
Lạt mềm
xoắn chặt mới là khôn ngoan
Vợ chồng
còn trót dối gian
Nhìn xa
trông rộng, bảo toàn gia phong.
(Quan và vợ - BBT)
Tình cảm
gia đình là yếu tố thắt chặt mối quan hệ vợ chồng, nó có thể bắt đầu từ một
phía trong mô hình hôn nhân gả bán, nhưng trong xã hội hiện đại, tình yêu trong
mô hình gia đình hôn nhân tự nguyện phải có nguồn gốc từ hai phía và trách
nhiệm truyền lửa sống cho hạnh phúc gia đình cũng thuộc về cả hai giới nam và
nữ, hay nói cách khác phụ thuộc vào hành vi tình cảm, ứng xử giữa vợ và chồng,
cả hai đều phải lấy tính nhẫn nhịn làm đầu để tránh cho hạnh phúc gia đình phải
lâm vào tình trạng đổ vỡ, mất mát, mà hệ quả của sự rạn vỡ tình cảm chồng - vợ
sẽ đem lại nhiều hệ luỵ nhất là phía người chồng, bởi trong tâm lý người đàn
ông, ngoài sự mất mát đi tình cảm, sự quan tâm chăm sóc trực tiếp từ người vợ,
thì trách nhiệm ông chủ gia đình của anh ta trước xã hội cũng bị chì trích khá
nặng nề, dễ dẫn đến những hành xử cực đoan với bản thân:
Sợ nhất mâu thuẫn vợ chồng
Giận đời nghiện hút đèo bòng bê tha.
(Mười
điều đáng sợ - BBT)
Tình cảm người chồng dành cho vợ kín đáo mà sâu sắc, bởi đặc tính của
người đàn ông vốn ưa hành động. Khi gia cảnh không suôn sẻ, người vợ vụng về
trong công tác tề gia nội trợ, thì gánh nặng ấy ắt phải đẩy sang đôi vai của
người chồng, ngoài việc phải lo “đối ngoại”, lại tiếp tục thay vai trò người vợ
công việc “đối nội” đầy phức tạp trong gia đình, họ tộc. Phải là người chồng
giàu tình cảm, yêu thương vợ con hết mực cùng nghị lực sống mạnh mẽ mới có thể
có được cái tình cảm chan chứa nhân bản ấy:
Một mình
một lái cái “Thuyền to”
Nghèo đói
bao năm, lắm lỗ rò
Tưởng rằng
được vợ cùng chung sức
Ai ngờ “Vợ
thế” hóa sầu lo.
Xót xa cha
mẹ về Tây Trúc
Huynh đệ hy
sinh bỏ lỡ đò
Ba con xuất
ngoại chưa thành đạt
Con gần
nghiệp phiện chẳng cai cho.
Khổ đau
nuốt lệ cười huyền bí
Một mình
xoay sở dở quanh co
Trời gieo
số mệnh gì ghê thế?
Hãm hại đời
trai khổ số cò.
Công đức,
từ tâm, hòa lý trí
Một năm
trăm triệu hiến dâng cho
Người đời
ngỡ tưởng mình sĩ phí
Ai hay cần
kiệm, chắt chi lo!
(Số mệnh và lý trí - BBT)
Tình
huống người đàn ông bất tài, sống dựa dẫm vào người vợ, hay chưa xứng làm người
trụ cột trong một gia đình, dân gian thường dùng câu ví von đầy tính châm chọc
“Thế gian nhất vợ nhì trời...”. Trong mối quan hệ vợ chồng thời hiện đại vốn
coi trọng quyền bình đẳng nam nữ, vai trò người chồng và người vợ là ngang nhau
để đảm bảo bền vững nền tảng hạnh phúc gia đình, tức là vợ và chồng đều có
trách nhiệm trong các hành vi ứng xử với nhau. Vợ chồng hoà thuận vui vầy, thì
chữ yêu được đẩy lên hàng đầu, khi xảy ra lục đục hay va chạm nhỏ, thì cái
nghĩa là chất keo hàn gắn, và tình cảm người chồng dành cho vợ không vì những
cái vụn vặt đó mà phai nhạt đến độ bát nước đổ đi:
Ai bảo nhất
vợ nhì trời
Để anh gánh
khổ cả đời cầu vinh
Yêu là tất
cả nghĩa tình
Yêu thành
hoà thuận tôn vinh phụng thờ.
Dân yêu
chín đợi mười chờ
Vua yêu
nghiêng ngả bàn cờ nước non
Vợ chồng
yêu mỏi yêu mòn
Làm lên
vinh, nhục, vàng son bởi tình.
Trần gian
hai chữ Trọng – Khinh
Trọng vì
chồng vợ hiểu mình biết ta
Đắng cay
gian khổ vượt qua
Lựa đời chấp
nhận làm hoa trường tồn.
Khinh vì sĩ
diện, dở, khôn
Hám danh,
hiếu thắng, lỗi dồn chồng con
Hở cơ,
khoác lác, khoe giòn
Lăng loàn
bảo thủ, lại còn dối gian.
Bởi đâu
tình, của nát tan
Công, Dung,
Ngôn, Hạnh không bàn luận ra
Một lời,
một chữ gần xa
Xa gần cũng
bởi chữ “Hoà”, chữ “Nhân”.
Vợ chồng
tình nghĩa ân cần
Đào sông,
lấp biển muôn phần làm nên
Khôn ngoan
hạnh phúc vững bền
Trong ngoài
hoà thuận, ấm êm cửa nhà.
Gian, kiêu,
lười, sĩ, chua ngoa
Tình tan,
của nát, lệ nhoà cháu con
Đắng cay
thân phận héo mòn
Công danh,
tôn tộc, vàng son hận hoài
Ai bảo nhất
vợ nhì trời…
(Khôn hay dở - BBT)
Có người vợ
đảm đang biết quán xuyến, trông nom nhà cửa gia đình là niềm mong ước của người
chồng, nhưng khi người vợ tỏ ra lấn lướt vai trò của người chồng trong gia đình,
thì người chồng cũng cần phải có sự bảo ban khuyên nhủ đúng lúc, kịp thời, hợp
tình, hợp lý, nếu chồng ngại đụng chạm lo sứt mẻ tình cảm vợ chồng mà cố nhẫn nhịn,
chịu lép vế trước vợ cốt giữ cái vẻ thuận hoà giả tạo trong gia đình cốt tránh
điều trong tiếng ngoài với xóm làng thì tác hại vô cùng cho nền tảng hạnh phúc
gia đình trong tương lai. Tình huống này người chồng cần phải đối xử với vợ
bằng tình cảm cao thượng, thân ái, có nhân quả, phúc hoạ, trước sau để dẫn giải
thuyết phục vợ mình:
Thuở vào đời
đầy những mộng mơ
Tuổi thanh
xuân trung thực dại khờ
Nghèo cùng
đinh không màng kén vợ
Để bây giờ
khắc hoạ hồn thơ.
Tình yêu
ơi! Sâu thẳm vô bờ
Thành chồng
vợ trăm năm quằn quại
Vợ thắng
chồng là mầm lụi bại
Bệnh ngu,
lười, sĩ diện trèo theo.
Không thuận
hoà là hoạ đói nghèo
Mẹ hư hỏng
– khó bề con tốt
Thôi cũng
đành vợ chồng được một
Chỉ có Rồng
mới được cả đôi.
Ngậm ngùi
thay duyên đổ số trời
Rồi nuốt lệ
vươn mình gánh cả
Sống làm
người ai không vất vả
Phúc hoạ là
kết qủa trồng cây.
Trò hôm nay
phần lớn bởi thầy
Con tài đức
anh hùng nhờ mẹ
Lý ông cha
kỷ cương chặt chẽ
Sự nghiệp
vàng – công của ai đây
Hạnh phúc,
tình yêu, quằn quại… vơi đầy…
(Bao nỗi vơi đầy - BBT)
Quan hệ
tình cảm vợ chồng được các nghệ sĩ dân gian quan tâm phản ánh phong phú với nhiều
góc độ quan chiêm tinh tế, đặc điểm xác quyết là việc các tác giả thơ dân gian
thường xây dựng nguồn cảm hứng sáng tác lấy từ chủ thể người vợ trong gia đình
với những ý thơ ngợi ca tình nghĩa của vợ dành cho chồng và ý than thở về số
phận hẩm hiu của người vợ. Nguồn cảm hứng lấy từ chủ thể là các ông chồng được
khai thác trong phạm trù tình yêu của họ với vợ con và cha mẹ già. Bám sát tư
tưởng và niềm khao khát của người phụ nữ trong cuộc sống gia đình, thơ dân gian
đã khắc hoạ rõ nét tâm trạng người con gái băn khoăn trước ngưỡng hôn nhân:
Lấy
chồng cho đáng tấm chồng
Bõ
công trang điểm má hồng răng đen.
Trong sâu
thẳm tâm hồn các cô gái, ngoài niềm khao khát hạnh phúc riêng tư khi “lấy chồng
cho đáng tấm chồng” ngoài những lề thói do tư tưởng tam tòng tứ đức quy định
cho người vợ buộc phải tuân theo thì hoài bão về trí tuệ của người chồng trong
xã hội cũng rất cao, đóng góp một phần quyết định vào việc người con gái có
trọn tình cảm với chồng sau này hay không:
Phận
gái lấy được chồng khôn
Xem
bằng cá vượt vũ môn hóa rồng.
Đạo vợ
chồng là tình là nghĩa biểu hiện qua mọi hành vi và thái độ giao tiếp thường
ngày giữa vợ và chồng, đó là thứ tình cảm sâu nặng, keo sơn bền chặt. Với nam
giới dựa vào quan niệm sống “đàn ông năm thê bảy thiếp” có thể có người còn coi
nhẹ cái đạo này, nhưng với người phụ nữ thì không thể có sự chọn lựa nào khác
bởi “gái chính chuyên chỉ một chồng”:
Ai
chèo ghe bí qua sông
Đạo
vợ nghĩa chồng nặng lắm anh ơi!
Vì đạo là
vợ, làm dâu quy định ngặt nghèo về tiết hạnh của người vợ, nên coi trọng nghĩa
tình chồng vợ trong cuộc sống gia đình không thể không là người vợ, ngay cả
người chồng với một lô đặc quyền trong xã hội, trong gia tộc và được sự tiếp
tay của các hủ tục cũng không được phép lơ là quên lãng cái tình nghĩa ấy, thế
nhưng chất keo gắn bó bền chặt cái tình cái nghĩa trong cuộc sống gia đình thì
vẫn phải là tình cảm của người vợ quyết định mức độ lỏng lẻo hay bền vững:
Cầu mô cao bằng cầu danh vọng
Nghĩa
mô nặng bằng nghĩa chồng con
Ví
dù nước chảy đá mòn
Xa
nhau nghìn dặm lòng còn nhớ thương.
Tình nghĩa
vợ chồng gắn bó đến “đầu bạc răng long”, người con gái khi lấy chồng cũng chỉ
mong ước điều đó, chứ không cần thiết chồng mình phải nhiều tiền, lắm của:
Ở sao như lụa đừng phai
Tình
chồng nghĩa vợ nhớ hoài không quên.
Tình thương
trong tình cảm người vợ đóng vai trò quyết định mọi hành động, suy nghĩ của
người vợ trong hành vi giao tiếp thường ngày, để giữ cái khí tiết chính chuyên
của mình sau khi lấy chồng, dù có phải hy sinh tất cả, họ vẫn vui vẻ:
Có chồng thì phải thương chồng
Chồng
đi hang rắn hang rồng cũng theo
Lấy
chồng thì phải theo chồng
Đắng
cay cũng chịu, mặn nồng cũng vui.
Tư tưởng
“tam tòng tứ đức" cũng là một thứ vòng kim cô xiết chặt them thân phận phụ
nữ với chồng, khiến trong cuộc sống vợ chồng, người vợ phải luôn phấn đấu để
sống thật tốt, đạt những tiêu chuẩn về công, dung, ngôn, hạnh mà gia đình, họ
hàng, làng nước mượn giáo lý đạo đức xã hội yêu cầu. Người vợ sẵn sàng chấp
nhận khó khăn, vất vả, không quản “dãi dầu", “đắng cay” để phục vụ, chăm
sóc chồng con chu đáo, lấy đó là hạnh phúc lớn nhất của mình. Dù trong tâm
tưởng còn vương vấn tình cảm thương nhớ công ơn cha mẹ đẻ thì cũng phải bắt
buộc tìm ra lời giải cho câu hỏi giữa bên tình bên hiếu:
Cha mẹ bú mớm nâng niu
Tội
trời thì chịu, không yêu bằng chồng.
Bằng tình
cảm chân thành đã trở thành thiên tính của người vợ hiền, họ đối xử với chồng
với tình thương yêu kính trọng hết mực, qua cung cách chăm sóc chồng tận tình
chu đáo hàng ngày. Khi chồng chẳng may đau ốm, thì chính người vợ chẳng xá
những khó khăn bày ra trước mắt hay hiểm nguy gian khổ để giúp chồng:
Em nghe anh đau đầu chưa khá
Em
băng rừng bẻ lá anh xông
Ở
làm sao cho trọn nghĩa vợ chồng
Đổ
mồ hôi em chặm, ngọn gió lồng em che.
Khi chồng
đau yếu, thì người vợ lại thay vai trò của người mẹ trong gia đình chăm bẵm cho
chồng, bằng tình cảm thiết tha của mình, người vợ đã học hỏi những phương thuốc
quý trong dân gian để bồi bổ cho chồng nhanh phục hồi sức khoẻ:
Thương chồng nấu cháo le le
Nấu
canh bông lí, nấu chè hạt sen.
Bổn phận người
vợ thương yêu kính trọng chồng là yêu cầu của giáo lý đạo đức xã hội, nhưng ở
các gia đình tiểu nông, người phụ nữ đảm đang phải luôn chủ động trong mọi công
việc chứ không thể hoàn toàn phụ thuộc, hay nhất nhất đợi chờ ý kiến của chồng,
nhất là trong công việc bán buôn, nội trợ cần thiết sự chi li tính toán, thứ
nhất để tiết kiệm chi phí cho kinh tế gia đình, không lãng phí, thứ hai là giữ
chữ tín với bạn hàng, người phụ nữ dân gian đã rất khéo trong việc chỉ đạo ông
chồng vốn sẵn trong tay mọi đặc quyền và cả sự thô bạo bằng chính thứ giáo lý
đạo đức xã hội đã ràng buộc họ:
Anh về hái đậu, trẩy cà
Để
em đi chợ kẻo mà lỡ phiên
Chợ lỡ phiên tốn công, thiệt của
Miệng
tiếng người cười rủa sao nên
Lấy
chồng phải gánh giang sơn
Chợ
phiên còn lỡ, giang sơn còn gì!
Với người
phụ nữ chốn sơn dã, công việc hàng ngày gắn bó với thiên nhiên hoang sơ, hoàn
toàn xa lạ với mọi giáo lý rang buộc, nên tình cảm của họ cũng rất thực tế, bản
năng, không câu nệ hoàn cảnh, tình cảm họ dành cho chồng cũng rất gần gũi với
sắc màu thiên nhiên:
Rủ nhau lên
núi đốt than
Chồng
mang quang gánh, vợ mang quang dành
Củi
than nhem nhuốc với tình
Ghi
lời vàng đá, xin mình đừng quên.
Ngoài nỗi
lo lắng về kinh tế thường trực đè nặng trên đôi vai người vợ, thì sự xung khắc
vợ chồng, dẫn tới bất hoà trong gia đình cũng là điều đáng quan tâm phòng tránh
trong tâm tư người vợ. Bản tính người chồng tiểu nông vốn ưa hành động, cục cằn
thô lỗ, nông nổi, không ưa những lời nói chỉ trích nặng nề, nên để giữ sự êm
thấm trong gia đình, người vợ càng phải tế nhị chỉ, muốn thuyết phục chồng làm
một việc gì trái với suy nghĩ thường trực trong con người anh ta thì rất cần
chỉ ra được nguyên nhân, kết quả của công việc để thuyết phục chồng hợp tác
cùng mình, đó cũng là cách hàn gắn tạo mối tình cảm khăng khít giữa vợ và chồng:
Rủ nhau đi cấy đi cày,
Bây giờ khó
nhọc mai ngày phong lưu.
Trên đồng
cạn, dưới đồng sâu,
Chồng cày
vợ cấy con trâu đi bừa.
Đèn lồng
khi xách, khi treo,
Vợ chồng
khi thảm, khi nghèo có nhau.
Tạo được sự
thân thiện gần gũi với chồng, thì việc gìn giữ nó cũng là kỳ công của người vợ,
người nghệ sĩ dân gian đã giúp những người vợ thấu triệt điều đó qua lời khuyên
nhủ cả vợ lẫn chồng rằng, chỉ có tình cảm yêu thương sâu sắc giữa hai vợ chồng
mới là điều kiện đảm bảo duy nhất cho sự thuận hòa:
Yêu nhau
cho mặn cho mà,
Chồng vợ
thuận hòa trong ấm ngoài êm.
Hy vọng vào
con đường công danh thành đạt của người chồng trên đường thi cử học hành, người
vợ sẵn sàng chịu đựng muôn sự cực nhọc vất vả thay chồng gánh vác công việc gia
đình nhà chồng, từ việc báo hiếu cha mẹ đến chăm sóc con cái:
Anh đi, em
ở lại nhà
Hai vai gánh vác mẹ già, con thơ
Lầm than
bao quản muối dưa
Anh đi, anh
liệu đua chen với đời.
Trọng trách
của người đàn ông trong tộc họ là quan trọng, trong việc quốc gia đại sự thì
nghĩa vụ phải gánh vác của người đàn ông là không thể tránh khỏi và càng quan trọng
hơn bởi tính chất còn nước thì còn nhà, nước có yên bình thì nhà mới yên ấm,
khi nước ở vào thế bị đe doạ, hoạ mất nước hoặc nội loạn sẽ khuấy đảo sự an
bình của mỗi nhà thì người đàn ông phải thực hiện nghĩa vụ sung quân, không
được viện cớ trốn tránh, và vai trò người vợ rất quan trọng trong việc động
viên tâm lý người chồng thực thi nghĩa vụ:
Anh ơi!
Phải lính thì đi
Cửa nhà đơn
chiếc đã thì có tôi
Tháng chạp
là tiết trồng khoai
Tháng giêng
trồng đậu, tháng hai trồng cà
Tháng ba
cày vỡ ruộng ra
Tháng tư
gieo mạ thuận hòa mọi nơi
Tháng năm
gặt hái vừa rồi
Trời đổ mưa
xuống, nước trôi đầy đồng
Anh ơi giữ
lấy việc công
Để em cày
cấy mặc lòng em đây.
Tình cảm
người vợ dành cho chồng thể hiện qua việc tự nguyện chăm sóc, cung phụng từ cơm
ăn áo mặc đến việc lao động kiếm tiền trang trải cho cuộc sống trong sinh hoạt
thường ngày, chẳng đòi hỏi tình cảm của chồng đáp lại, mà chỉ yêu cầu, kỳ vọng
chồng vinh danh khoa bảng, làm vẻ vang dòng tộc, mát mặt với xóm làng, sau cùng
mới là chút ít kiêu hãnh được “võng anh đi trước, võng nàng theo sau”:
Em thời canh cửi trong nhà
Nuôi
anh ăn học đăng khoa bảng vàng
Trước
là vinh hiển tổ đường
Bõ
công đèn sách lưu phương đời đời.
Giấc mơ vinh
hiển của chồng cũng là nỗi niềm gửi gắm của cha, mẹ, dòng tộc từ khi quyết chí
cho người chồng theo nghiệp bút nghiên, đèn sách. Người vợ với tinh thần “chàng
đi hang rắn hang hùm cũng theo” đã giúp cho người chồng nguồn sức mạnh ý chí,
càng quyết tâm học hành thi cử. Bên cạnh đã sẵn sự động viên của người vợ trong
vai trò người bạn đời, bạn đường, là người “nâng khăn sửa túi cho chàng đi thi”
khiến người chồng càng tin tưởng vào quyết tâm vào sức học của mình mà tu chí
luyện rèn:
Em là con gái Phụng Thiên
Bán
rau mua bút mua nghiên cho chồng
Nữa
mai chồng chiếm bảng vàng
Bõ
công tưới tắm vun trồng cho rau.
Khi người
chồng có ý lơi lỏng, bỏ bê việc học hành, thì người vợ bằng tình cảm chân thành
của mình khuyên nhủ dè chừng, nhắc nhở chồng mình về cái đích đến của việc học
mà chồng đã theo đuổi từ bao năm:
Xin chàng giữ lấy bút nghiên
Đừng
tham nhan sắc chớ quên học hành
Nữa
mai chiếm được khoa danh
Trước
là vinh thiếp sau mình vinh thân.
Khuyên chàng đọc sách ngâm thơ
Dầu
hao thiếp rót, đèn mờ thiếp khêu.
Cái duyên
của người phụ nữ chính là sự kiên trì và nhẫn nhịn, có sức thuyết phục mọi
người hiểu và đem đến cho họ niềm tin. Cái duyên của người vợ trong cuộc sống
thường ngày lại càng cần thiết và luôn phát huy tác dụng ngăn chặn nguy cơ có
thể xảy ra trong quan hệ tình cảm giữa
hai người, nó giúp dung hòa những bất đồng giữ hòa khí gia đình trong yên ấm
hoà thuận. Cái duyên ấy nhiều trường hợp chẳng cần phải cất công đi học hỏi đâu
xa, nó tồn tại ngay trong những câu đối đáp dí dỏm, hay những lời thầm thì bên
gối. trước lời nói nhẹ nhàng, cùng hành động uyển chuyển, duyên dáng, và thái
độ ứng xử ôn hoà khéo léo của người vợ, hẳn tâm lý căng thẳng bức xúc của người
chồng cũng được giải toả:
Chồng giận thì vợ làm lành
Miệng cười chúm chím: Thưa anh giận gì?
Thưa
anh, anh giận em chi
Có
lấy vợ bé em thì lấy cho!
Khi mắc
lỗi, nếu người vợ cứ “mồm năm miệng mười” mà phân trần mong thanh minh cho
mình, chắc hẳn người chồng sẽ càng khó chịu, chắc chắn xung đột càng gay gắt
bởi bản tính người đàn ông thường không ưa những bà vợ “mồm loa mép giải”, sự
hoà thuận trong gia đình sẽ bị phá vỡ. Những người vợ khôn ngoan sẽ không lựa
chọn cách sử trí như trên, thay vì thanh minh bằng lô ngôn từ, họ sẽ nhẹ nhàng
mượn luôn sở học của chồng để giải toả ức chế của chồng:
Chàng ơi thiếp có lỗi lầm
Xin
chàng đóng cửa âm thầm dạy nhau.
Hiểu được
bản tính thâm căn cố đế của người chồng, kể cả khi bị chồng “thượng cẳng chân,
hạ cẳng tay” mà người vợ vẫn nhẫn nại chịu đựng, lấy đức thuần hậu để thuyết
phục chồng:
Dang tay
đánh thiếp sao đành
Tấm
rách ai vá, tấm lành ai may?
Chung thuỷ
là đức tính tốt của người phụ nữ Việt, qua nhiều tác phẩm thơ dân gian, các tác
giả dân gian đã đề cao vai trò chung thuỷ vợ chồng, và đặc biệt là sự thuỷ
chung của người vợ với chồng, ngoài yếu tố luân lý quy định cho người phụ nữ
trong lĩnh vực này, thì phần thiên tính cũng có đóng góp quan trọng giúp người
phụ nữ vững vàng trước mọi thử thách cuộc sống:
Có chồng bớt áo thay vai
Bớt
màu trang điểm kẻo trai nó lầm.
Có chồng thủ phận thủ duyên
Trăm
con bướm đậu cửa quyền cũng lui.
Lòng thuỷ chung đã giúp người vợ vượt qua bao cám dỗ trong đời, dù hoàn
cảnh nghèo túng, bần cùng phải tảo tần sớm tối kiếm miếng ăn nuôi chồng, nuôi
con, nhưng tâm hồn họ vẫn hội tụ điểm sáng của nhân cách sống :
Chồng em áo rách em thương
Chồng
người áo gấm xông hương mặc người.
Người phụ nữ ở nông thôn đầu tắt mặt tối, phải lao động nặng nhọc,
khuya sớm theo thời vụ, nhưng vì chồng, vì con họ vẫn vui vẻ chấp nhận, và coi
đó như món quà tình cảm mà mình tạo được cho chồng, tình yêu của họ mộc mạc và
gần gũi với thiên nhiên:
Đạp xe nước chảy lên đồng
Bao
nhiêu nước chảy thương chồng bấy nhiêu.
Qua đồng ngả nón thăm đồng
Đồng
bao nhiêu lúa thương chồng bấy nhiêu.
Thủy chung, son sắt với chồng, nên hạnh phúc vợ chồng trong quan niệm
nhiều người phụ nữ cũng rất tiến bộ, thậm chí họ còn dũng cảm đi ngược lại giáo
lý xã hội đương thời để bảo vệ hạnh phúc vợ chồng trong gia đình:
Trăm năm trăm tuổi, may rủi một chồng
Dù
ai thêu phụng vẽ rồng mặc ai.
Đói lòng ăn nắm lá sung
Chồng
một thì lấy, chồng chung thì đừng.
Vợ đôi chồng một ra gì
Mỗi
người một bụng ở thì sao nên.
Tinh thần một vợ một chồng trong hôn nhân xưa là tiến bộ vượt bậc trong
nhận thức của người phụ nữ, đồng thời đó cũng là hình thức phản kháng mãnh liệt
vào những bất công dồn trên vai người vợ trong gia đình, với tư duy giản đơn,
thô thiển, thực tế người vợ có thể chấp nhận mọi khó khăn, thiếu thốn, khổ cực chứ không an phận với cuộc sống
“chồng chung, vợ chạ”:
Đói no một vợ một chồng
Một
niêu cơm tấm dầu lòng ăn chơi.
Khó thì đòn gánh đè vai
Tội
chi làm mọn cho ai giày vò.
Mãnh liệt với việc bảo vệ hạnh phúc vợ chồng trong tình cảm của mình,
nhưng đôi lúc người phụ nữ cũng yếu đuối, muốn dựa vào vai trò trụ cột của
người chồng, trường hợp người chồng quá chậm chạp, ba phải trong cách sống an
phận khiến người vợ quá thất vọng:
Nhất là làm lẽ thứ mười
Còn
hơn làm cả những người đần ngu.
Có một gia đình êm ấm, hòa thuận, vợ chồng chung lưng đấu cật lao động
để xây dựng hạnh phúc là mơ ước của người vợ vốn quen sống với cách sống giản
dị. Dù công việc gia đình có nặng nhọc vất vả, họ vẫn thấy nhẹ nhàng, thanh
thản khi bên cạnh mình có sự đồng thuận của chồng:
Kể
chi trời rét đồng sâu
Có
chồng, có vợ rủ nhau cày bừa
Bây
giờ trời đã hồ trưa
Chồng
vác lấy bừa, vợ dắt lấy trâu
Một
đoàn chồng trước vợ sau
Trời
rét mặc rét, đồng sâu mặc đồng.
Trong hôn
nhân gả bán, cô gái phải phục tùng sắp đặt của cha mẹ trong chuyện hôn sự, có
những ông bố, bà mẹ sáng suốt, bằng kinh nghiệm và năng lực giao tế của mình đã
lựa chọn cho con được người chồng, xứng đôi vừa lứa, có tương lai, nhưng cũng
có những ông bố bà mẹ vì tham tiền sính lễ hay địa vị của nhà trai mà gạt bỏ đi
sự chênh lệch tuổi tác, hay dị tật nơi con rể tương lai. Ở vào hoàn cảnh đó,
phận làm dâu cô gái chỉ còn biết thở than, cho số phận lỡ làng của mình gặp
phải ngang trái:
Gà tơ xào với mướp già
Vợ hai mươi mốt, chồng đà sau mươi
Ra đường chị giễu em cười
Rằng hai ông cháu kết đôi vợ chồng
Đêm nằm tưởng cái gối bông
Giật mình gối phải râu chồng nằm bên
Sụt sùi tủi phận, hờn duyên
Oán cha, trách mẹ tham tiền bán con.
Gặp phải
nghịch lý cuộc sống là người vợ mà không được làm vợ, hay không muốn thực hiện
thiên chức của người vợ với người chồng của mình vì sự chênh lệch tuổi tác và
sự khác biệt tâm sinh lý giữa hai lứa tuổi chồng già, vợ trẻ:
Bữa cơm múc nước rửa râu
Hầu cơm, hầu rượu, hầu trầu, hầu tăm
Đêm đêm dắt cụ đi nằm
Than thân phận gái ôm lưng lão già
Ông ơi, ông buông tôi ra!
Kẻo ai trông thấy người ta chê cười.
Cũng có
những cô gái biết rõ về người chồng tương lai của mình, nhưng vì địa vị và tiền
bạc của nhà chồng đã làm cô gái mờ mắt, chấp nhận nhắm mắt đưa chân mặc số phận
run rủi, chỉ khi về làm dâu, làm vợ, chứng kiến cuộc sống vợ chồng lạnh lùng,
éo le, tỉnh ngộ thì đã muộn nên âm thầm thở vắn than dài, nuối tiếc tuổi xuân, mà
cay đắng thốt ra:
Tham giàu, em lấy thằng chồng bé tỉ tì ti
Làng trên trại dưới thiếu gì trai tơ
Em đem thân cho thằng bé nó giày vò
Mùa đông tháng giá nó nằm co trong lòng
Cũng đa mang là gái có chồng
Chín đêm trực tiết nằm không cả mười
Nói ra sợ chị em cười
Má hồng bỏ quá thiệt đời xuân xanh...
Khi bị
người chồng ruồng rẫy phụ bạc, người vợ vẫn hết lòng muốn giữ hạnh phúc gia
đình, muốn chồng tỉnh ngộ mà nghĩ lại, người vợ ôn tồn gợi nhắc lại những kỷ
niệm xưa, những tình cảm mình dành cho chồng khi đau yêu. Chỉ khi người chồng
quyết chí rũ bỏ, người vợ cũng đành đoạn chấp nhận, nhưng vẫn có lời nhắc nhở
người chồng:
Nhớ
khi anh ốm anh đau
Tay
cất chén thuốc, tay đèo múi chanh
Bây giờ anh khỏi anh lành
Anh mê nhan sắc anh tình phụ tôi
Đất xấu nặn chẳng nên nồi
Anh đi lấy vợ, tôi đi lấy chồng.
Người chồng ham sắc, ham tình, cậy
quyền gia trưởng “làm trai năm thê bảy thiếp”, lăm le muốn kiếm tìm vợ lẽ,
người vợ vẫn chọn cách nhắc nhở nhẹ nhàng hầu mong thức tỉnh chồng từ bỏ ý định
đó nếu không muốn mang tiếng phụ tình bạc bẽo:
Khi anh mặt bủng da chì
Tay
bưng bát thuốc, tay thì bát canh
Bây giờ anh đẹp, anh xinh
Anh lấy vợ lẽ phụ tình thiếp chăng?
Khi bị
chồng ruồng rẫy, hay lâm vào cảnh vợ cả, vợ lẽ, hoặc khi “nhạt khói nồng hương”
người vợ không tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống vợ chồng, phải sống triền
miên trong nỗi buồn:
Buồn
từ trong bụng buồn ra
Buồn anh ở bạc, buồn cha mẹ nghèo.
Chồng đam
mê tửu sắc, cờ bạc, là hoạ “phá gia chi tử”, rất khó từ bỏ thói quen xấu đó,
khi sa đà nợ nần chồng chất, thì trăm thứ lại đổ lên đầu người vợ, có những anh
vào vận đen phải bòn rút cả cái quần của vợ đi cắm bạc, hoặc bán vợ đợ con để
trả nợ tiền thua bạc, người vợ trong các hoàn cảnh ấy chỉ còn biết kêu trời:
Thằng
chồng em là đứa vô nghì
Tổ tôm xóc đĩa việc gì cùng ngoan.
Mắc phải
thứ nợ “trời ơi” từ chồng đem lại do nghiệp cờ bạc đen đủi của chồng, người vợ
không thể lên tiếng can ngăn, mà chỉ biết hậm hụi lao động kiếm tiền trả nợ đậy
cho chồng:
Anh
ham xóc đĩa cò quay
Máu mê cờ bạc, lại hay rượu chè
Eo sèo công nợ tứ bề
Kẻ lôi, người kéo, ê chề lắm thay!
Nợ nần em trả, chàng vay
Kiếp em là kiếp kéo cày đứt hơi.
Có đức ông
chồng dính “vận đen”, vì máu ăn thua, đem hết của nả trong nhà ra gán bạc, thậm
chí cả đồ thờ cúng gia tiên, mà anh ta có trách nhiệm thờ cúng giỗ chạp cũng bị
anh ta dỡ xuống đem cắm bạc, người vợ trong trường hợp này bất lực hoàn toàn,
chỉ biết ngồi than thở:
Anh
thua chi thua dại thua khờ
Nhà cửa anh thua hết, đồ thờ anh cũng thua
Nay chừ em còn cái quần lãnh mới mua
Anh năn năn, nỉ nỉ, anh đem thua cho rồi
Con anh đứa đặt, đứa ngồi
Em than, em khóc, chồng ơi là chồng!
Lấy phải
ông chồng máu mê cờ bạc, vô tình trở thành vật thế chấp trong ván bạc của
chồng, người vợ cũng chỉ còn biết van vỉ, cầu xin người chồng với mong muốn gợi
lại chút lòng thương với mình:
Nước
nguồn chảy xuống soi dâu
Thấy anh đánh bạc lùa trâu đi cầm
Cầm trâu, cầm áo, cầm khăn
Cầm dây lưng lụa, xin đừng cầm em!
Thân phận người
vợ trong xã hội phải chịu cảnh ngộ long đong bởi quan niệm thân gái “mười hai
bến nước lênh đênh”, lấy được chồng có học, có công việc làm ăn chí thú thì mở
mày, mở mặt và cũng được tôn trọng, còn khi lấy phải người chồng “du thủ du
thực”, ăn chơi bệ rạc, hoặc trộm cắp bê tha thì cũng đành cắn răng chịu đựng:
Lấy chồng gặp phải kẻ tồi
Cho nên lòng những bồi hồi đắng cay
Cả ngày chỉ rượu với say
Khi nay thuốc phiện, khi nay tài bàn
Nói ra mang tiếng phũ phàng
Nín đi thì não can tràng xiết bao!
Cũng thì phận gái má đào
Người thì gặp được anh hào đảm đang
Mình thì cũng dự phấn hương
Gặp nơi lêu lổng chẳng thương chút nào!
Cái bếp, là
nơi phát huy tài năng nội trợ của người vợ, không gian riêng ấy vốn chỉ dành
cho người phụ nữ, thế nhưng có những trường hợp phụ nữ lấy phải người chồng
không biết làm ăn hay lười lao động, đùn đẩy mọi công việc từ trong nhà đến
ngoài đồng cho vợ, với bản tính vị tha người vợ chỉ còn nước trách móc mong
chồng thay đổi tâm tính, tế nhị mà hài hước:
Chồng
người năng văn, năng vũ
Chồng tôi chỉ chủ miếng ăn.
Lại có
những trường hợp, chồng mà chẳng ra chồng bởi tệ tảo hôn giữa hai bên cha mẹ,
vợ lớn hơn chồng như “đôi đũa lệch”, thật cám cảnh khi hình dung cái cảnh người
vợ đảm đang đun nấu bữa cơm phục vụ gia đình chồng trong khi “đức ông chồng” kè
kè bên cạnh mè nheo vòi vĩnh đòi ăn:
Chồng
người thổi sáo, thổi tiêu
Chồng em ngồi bếp húp riêu bỏng mồm.
Lo toan cho
chồng, cho gia đình nhà chồng khi người chồng vắng nhà là chức phận của người
vợ, đúng nghĩa “dâu con, rể khách”, khi người chồng đi lính cho triều đình thì
gánh nặng ấy càng tăng thêm, càng đè nặng trên vai người vợ.
Con
cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non.
Không phải
trong hoàn cảnh nào người vợ cũng là người thiệt thòi, hay cam chịu nhẫn nhịn
vì gia đình nhà chồng, có nghĩa không phải người vợ nào cũng có đầy đủ những
đức tính tốt đẹp mà các ông chồng mong muốn, cũng như các đức ông chồng, không
phải ai cũng đam mê tửu sắc, cờ bạc, hay thô thiển, dễ phụ tình. Xã hội cũng có
không ít những cô gái, làm vợ mà không giữ trọn đạo, lẳng lơ, khinh miệt chồng
con và đỏng đảnh làm mình làm mẩy với gia đình chồng:
Xưa
nay ăn những của chồng
Mới có một đồng, đỏng đảnh ăn riêng.
Khi
chồng xa nhà lâu ngày, người vợ không chung tình sẽ nảy ý ngoại tình, bất chấp
đạo lý làm vợ, làm mẹ, bỏ qua cả những điều tiếng trong làng ngoài xóm:
Xống
thâm vất ngọn cành hồng
Loạn trôn từ thủa vắng chồng đến nay.
Vì hoàn
cảnh khó khăn trước mắt, không còn lối thoát cho cuộc sống bế tắc, có người vợ
đã phải cam tâm phụ tình:
Có chồng thì mặc có chồng
Còn đi chơi trộm kiếm đồng mua rau.
Vì cuộc
sống vợ chồng lạnh nhạt do nguyên nhân gả ép, hôn nhân không có tình yêu hay vì
chênh lệch tuổi tác quá lớn giữa vợ và chồng đã khiến người vợ chủ động phụ
tình chồng:
Có chồng thì mặc có chồng
Ở đây vắng vẻ tơ hồng cứ xe.
Bất mãn vì
sự không chung tình của chồng với mình, người vợ cũng sẵn sang “ông ăn chả, bà
ăn nem”, hệ quả của nó là chung hai vợ chồng phải gánh chịu:
Có chồng càng dễ chơi ngang
Đẻ ra con thiếp, con chàng, con ai.
Có những cô
gái vì không chịu sự gả ép, cương quyết phá tan các quan niệm hủ tục trói buộc
người phụ nữ trong hôn nhân đã mạnh mẽ bày tỏ quan điểm của họ:
Không chồng mà chửa mới ngoan
Có chồng mà chửa thế gian là thường.
Các nhà thơ
dân gian thể hiện rất sát thực những tình cảm yêu thương, chung thủy, đồng
thuận chung sức, chung lòng, vợ chồng sát cánh bên nhau để xây dựng gia đình ấm
no, hạnh phúc. Với mỗi hoàn cảnh, mỗi tình huống cụ thể thơ dân gian đều đem
lại cái nhìn đa chiều giúp người đọc, người lĩnh hội dễ hiểu và dễ cảm thông
san sẻ với nỗi khổ của người vợ, người chồng trong vai trò trụ cột nâng đỡ hạnh
phúc gia đình.
(Xem tiếp bấm vào đây)
(Xem tiếp bấm vào đây)
No comments:
Post a Comment