Nỗi lòng
người cha còn nhiều trăn trở băn khoăn bởi sự có lớn mà chưa có khôn của con
cái trước bả danh lợi phù hoa đang dăng bẫy trên mỗi bước đi, để tránh những
cạm bẫy cho con, người cha đã cân lường đến từng chi tiết đời thường, toan tính
đắn đo mọi nhẽ trước khi khuyên giải, đồng thời cũng chỉ rõ ra cái gốc gác nảy
sinh của những thói hư tật xấu:
Tránh lộng
hành oai sĩ nghênh ngang
Cảnh tỉnh
bạn bầu ba hoa xúi nịnh
Ngẫm sự đời
khen chê điềm tĩnh
Ý chí tuổi
xuân từng việc gắng vuông tròn.
(Lời hát ru của cha - BBT)
Lời răn dạy
của người cha từ muôn đời nay trong tâm thức Việt Nam, vẫn là sự cô đọng các
sắc màu tinh khôi, thuần chất của trời, của biển, là hành trình chuyển hoá của
sự tự nhận thức, hội tụ những gian nan nhọc nhằn và trải nghiệm cuộc sống trong
quá trình lao động, nhuận sắc cho tâm hồn:
Gốc hiếu
sinh là cội nguồn lòng son
Con “bất
hiếu là tội đồ lớn nhất”
“Sắp đi xa”
cha cần nói thật
“Cảnh xế
chiều” nhiều ngóng đợi chờ mong.
Mong các
con khôn lớn đồng lòng
Thương cha
mẹ, thương họ hàng, làng phố
Biết thấu
tình hoà mình cùng sướng khổ
Sống vì
đời, vì nghĩa nước tình dân.
(Lời hát ru của cha - BBT)
Có nỗi đau
nào hơn nỗi đau của người cha khi con trai bị sa ngã trước cám dỗ cuộc đời,
công lao nuôi dạy, chăm chút con cái nên người của cha mẹ đã bị người con trai
đem đổ xuống sông, xuống biển. Người cha trăn trở nghĩ suy phải chăng sự sa ngã
của con là hệ quả của sự giáo dưỡng không nghiêm túc của gia đình mình, hay bởi
một cái “nghiệp” nào đó của số phận mà người con phải hứng chịu. Dân gian
thường quan niệm “con hư tại mẹ”, nhưng sau những đắn đo suy tính nhìn gia cảnh người con trai nghiện ngập,
đang chết dần từng ngày, nỗi lòng thương cảm máu thịt khiến người cha không thể
bó tay. Người cha hiện đại đã không hề trách cứ hay truy vấn trách nhiệm của
người mẹ, hay bởi phận số, mà với nghị lực và vai trò trụ cột của mình, người
cha đã chọn lấy một cách hành xử cho mình là tìm mọi cách để vực con dậy, theo
phương châm còn nước còn tát:
Con nghiện ma tuý mười năm
Phá ba đời bố cố chăm kiệm cần
Thanh danh lụi héo muôn phần
Nghiện lười sợ gấp mười ngàn lần đần
ngu.
Con ơi nghe bố hát ru:
Ở con tất cả, luyện tu là thành
Mẹ như mật ngọt, sữa lành
Bố như gốc rễ - đắng thành thuốc tiên
Sữa thơm, mật ngọt, mẹ hiền
Tiền chui ma tuý bám liền đời con.
(Khuyên con cai nghiện – BBT)
Khi con
người bị sa vào tận cùng của cảnh sống bê tha, nghiện ngập, không còn lối
thoát, thì chỉ có niềm tin là cứu cánh duy nhất để bám víu, gượng dậy và niềm
tin ấy một phần phụ thuộc vào nghị lực sống bản thân người con và một phần nữa
nhờ vào sự hỗ trợ khích lệ từ người thân thích, ruột thịt và cộng đồng. Với
người bị tha hoá đến tận cùng nhân cách sống thì ngoài niềm tin, thì mọi áp lực
tác động từ thiết chế xã hội và nguyên tắc sống đều không còn ý nghĩa với họ. Người
cha hiểu tâm lý con cái và biết cách giáo dục con mình là phải hiểu và biết
nhìn thẳng vào sự thật ấy, từ đó tìm ra phương cách ứng xử thích hợp để giúp
con vượt lên. Để thực hiện được nó, tất yếu chỉ có tình cảm cha con và tình yêu
thương vô bờ bến nơi người cha mới có thể quyết định và khơi bùng lên ngọn lửa
niềm tin ấy:
Thời nay bố chẳng đánh đòn
Đến ngày con phải tự con giam mình
Đừng lừa, gian dối đời khinh
Mười lần cai nghiện tội tình được chi
Trại giam - hình phạt ích gì?
Khi về đường cũ tinh vi hơn nhiều.
Bởi thế!
Hôm nay bố quyết một điều
Buộc con cai nghiện sớm chiều bố giam
Hầu con khổ nhất bố làm
Âm phù, dương trợ, Bắc - Nam liên hoàn
Đừng ai bợ đỡ, khóc than
Đừng ai lái mối, dối gian “bạn vàng”
Giam con trong cảnh đàng hoàng
Khi lên cơn nghiện phải càng vững tâm
Thuốc thang, ăn uống vừa tầm
Qua tuần cơn nghiện cắt mầm hiểm nguy
Tăng cường bổ thận, bổ tỳ
Chữa tâm bổ phổi, phục vì thần kinh
Việc làm, sách đọc, nghĩa tình
Tạo cho con thấy quang vinh tràn đầy.
(Khuyên con cai nghiện – BBT)
Con trai là
niềm tự hào và là niềm tin gửi gắm vào cuộc đời của người cha theo một lẽ tự tự
nhiên - tính huyết thống dòng tộc. Để tạo cho con niềm tin vào tình cha con, và
cuộc sống, thì bản thân người cha sẽ trở thành người hướng đạo, dìu dắt mỗi
bước chân con, và trước hết người cha cần phải có niềm tin mãnh liệt vào sự lựa
chọn phương cách giáo dục con trai của mình, không đơn thuần là cảm tính, mà
phải xuất phát từ ý chí, tri thức và kinh nghiệm sống của chính người cha, và
nó càng không thể là niềm tin lạc quan duy lý chí, mà niềm tin ấy rất khoát
phải có sự cộng hưởng từ trái tim lượng cả bao dong:
Trăm năm ngàn vạn đổi thay
Lỡ sai biết sửa - Rồng bay phun vàng
Vợ là hoa nở giàu sang
Con là tài sản ngọc vàng trời cho
Cai rồi con sớm liệu lo
Kế thừa sự nghiệp đẹp to, mạnh giầu.
Bên cạnh
mối quan hệ giữa cha và con, trong gia đình, còn nhiều lắm những mối quan hệ
khác, cũng tương tự như sự phát triển của quốc gia phải luôn gắn liền với hạnh
phúc của mỗi gia đình và mối liên hệ gia đình - quốc gia là biện chứng, và đơn
vị gia đình luôn đóng vai trò hạt nhân của xã hội trong mỗi quốc gia, từ đó cho
thấy tính cần, kiệm trong vai trò mỗi thành viên gia đình được phát huy sẽ ảnh
hưởng tích cực tới quốc gia và gia đình như thế nào:
Quyền, Uy,
Thịnh, Vượng, nhớ kiệm cần
Tổ quốc
hùng cường – Gia đình hạnh phúc
Xét thấu sự
đời – Nhìn thế cờ toàn cục
Chớ hẹp hòi
gian hiểm, hãm hại dân.
Hưởng vinh
hoa ơn tình nghĩa xa gần
Dòng tộc
nào cũng có anh hùng liệt sĩ
Nước mắt mồ
hôi luyện tôi bền bỉ
Ý chí bao
đời mới thành hùng vĩ hôm nay.
Đọng mãi
lời Cha… Ru con khôn lớn từng ngày.
(Lời hát ru của cha - BBT).
Quan
niệm cũ về mối quan hệ cha con trong gia đình không hề đơn tuyến, luôn phát
triển theo chiều hướng kế thừa và vươn cao, nếu ở mối quan hệ xã hội “Thua thầy
một vạn không bằng kém bạn một ly” được đề cao, lấy đó làm động lực so sánh để
con trẻ phấn đấu trong học tập, lao động mang rõ tính cạnh tranh, thì quan niệm
“Con hơn cha là nhà có phúc” quả là tiến bộ, cái điều hơn ở đây rõ ràng phải
mang tính tích cực, và nếu con không bằng được cha thì cũng là mối lo sợ chính
đáng trong tấm lòng người cha khi lo lắng về tương lai của con mình:
Sợ nhì con
chẳng hơn cha
Hiếu trung
không trọn ba hoa hại người.
(Mười điều đáng sợ - BBT)
Mọi xung
khắc của các cá nhân trong gia đình, nhất là giữa bố và mẹ, đều ảnh hưởng đến con
cái, bởi trong nếp nghĩ của trẻ nhỏ luôn lưu giữ hình dáng, lời ăn tiếng nói
của cha mẹ, lấy đó làm tấm gương lớn để học hỏi, trau dồi kinh nghiệm sống, ứng
xử với xã hội. Giữ được mối quan hệ giữa vợ, chồng, con cái càng bền chặt thì
càng làm phong phú thêm đời sống tinh thần cho mỗi cá nhân trong gia đình, và
mỗi thành viên sẽ biết tự điều chỉnh hành vi của mình để đáp ứng được vấn đề
đạo đức, văn hóa cùng cách ứng xử kính trên, nhường dưới, hoà thuận, hiếu thảo,
vị tha, kiên nhẫn, thuỷ chung...
...Trần gian hai chữ trọng – khinh
Trọng vì chồng vợ hiểu mình biết ta
Đắng cay gian khổ vượt qua
Lựa đời chấp nhận làm hoa trường tồn.
...Bởi đâu tình, của nát tan
Công, Dung, Ngôn, Hạnh không bàn luận ra
Một lời, một chữ gần xa
Xa gần cũng bởi chữ “Hoà”, chữ “Nhân”.
...Vợ chồng tình nghĩa ân cần
Đào sông, lấp biển muôn phần làm nên
Khôn ngoan hạnh phúc vững bền
Trong ngoài hoà thuận, ấm êm cửa nhà.
(Khôn Hay Dở - BBT)
Sự thiên
lệch trong mọi hành vi ứng xử của vợ chồng đều có ảnh hưởng trực tiếp tới nhân
cách của con cái, có không ít người mẹ khi giận chồng đã vô tình lôi kéo những
đứa con về phía mình, công khai phủ nhận vai trò giáo dưỡng cuả người cha mà
không biết làm như nhế sẽ đem đến những hậu quả khôn lường khiến hình ảnh người
cha trong mắt con cái không còn là tấm gương cho chúng học tập noi theo, từ đó
con cái sẽ hoài nghi tất cả những điều chúng đã gián tiếp hoặc trực tiếp học
được từ người cha trong cuộc sống trước kia.
Bơ vơ đau
xót con ơi!
Đói tình
gọi mẹ, chẳng vời thấy cha.
Giận hờn
ghen vội quá đà
Lạt mềm
xoắn chặt mới là khôn ngoan
Vợ chồng
còn trót dối gian
Nhìn xa
trông rộng, bảo toàn gia phong.
Hiền thê
phúc tại tam tòng
Quân vương
tài đức từ trong nước - nhà!
(Quan và vợ - BBT)
“Hổ
dữ không ăn thịt con” là câu cửa miệng người đời ví von với những hành vi vô
nhân tính của các đấng sinh thành, như cha mẹ từ chối vai trò chăm sóc nuôi
dưỡng con cái trưởng thành, hoặc đẩy con cái vào hoàn cảnh có gia đình cha mẹ
mà không chốn nương thân:
Cha
lo ngại lắm là con gái
Chẳng có
bao giờ biết mặt cha
Con mười
sáu bảy xuân đương độ
Cha bốn năm
mươi chửa trót già
Cha buồn
tiễn khách nơi hiu quạnh
Con thẹn
che đàn nửa mặt hoa
Chàng chàng
thiếp thiếp vui bằng được
Bố bố con
con chẳng nhận ra...
(Oan nghiệt – Nguyễn Bính)
Ở một khía
cạnh khác, hoàn cảnh nào đó khi người cha không trực tiếp nuôi dưỡng được con
mình vì điều kiện riêng như khó khăn kinh tế, nhưng chắc chắn một điều, tận
cùng tâm khảm họ không phải không có trăn trở, lo lắng cho đứa trẻ:
Ngọc nữ
trót sinh vào tục luỵ
Đời con rồi
khổ đấy con ơi
Mẹ con đeo
đẳng nghề ca xướng
Nuôi được
con sao! Giời hỡi giời!
... Đời cha
lưu lạc quê người mãi
Kiếp mẹ đêm
đêm bán khóc cười
Có mẹ có
cha mà đến nỗi
Miệng đời
mai mỉa gái mồ côi.
... Giờ đây
cha khóc mà thương nhớ
Gửi vọng về
con một chiếc hôn
Tiền cha
không đủ hoàn lương mẹ
Còn lấy đâu
mà nuôi nấng con?
Thôi cha
cầu chúc cho con gái
Mắt chớ lưu
cầu môi chớ son
Càng tài
sắc lắm càng oan nghiệt
“Bảy nổi ba
chìm với nước non”
Nhất kiên
đừng lấy chồng thi sĩ
Nghèo lắm
con ơi! Bạc lắm con!
Ở đây cha
khóc mà thương nhớ
Đất huế dầm
mưa mấy tháng tròn...
(Oan nghiệt – Nguyễn Bính)
Truyền
thống văn hoá Việt Nam, đàn ông là chủ gia đình, là trụ cột, là biểu hiện của
nhân cách văn hóa cao đẹp nhất để con cái học tập và noi theo, vai trò người
cha rất quan trọng trong việc dưỡng dục “Mẹ sinh cha dưỡng”, và là người được
tiếp thu thường xuyên tri thức từ xã hội bởi tính đặc thù của chế độ phong kiến
trọng nam khinh nữ, chỉ có nam nhi mới được đi học, đi thi và ra làm quan gánh
vác việc làng, việc nước:
Trai thời
đọc sách ngâm thơ
Gái thời tiết hạnh làm câu giữ mình.
(Hát ru)
Thơ ca giữ
vai trò phản ánh lại một cách phong phú, chân thực các mối quan hệ gia đình, sự
ánh phản ánh này biểu hiện cách nhìn, cách nghĩ, cách cảm và cách sống của
người dân Việt trong một phạm vi hẹp là gia đình. Nhưng chúng ta đều biết,
thiên tính của những bậc cha mẹ luôn quan tâm đến con cái và đặc biệt chú trọng
đến việc giáo dục hình thành nhân cách cũng như hành vi ứng xử cho trẻ, như
việc dạy con không được nói dối người lớn, phải thật thà và biết nhìn nhận
khuyết điểm, biết cám ơn khi được cho quà. Nếu thiếu đi sự quan tâm chú ý đến
việc giáo dục con cái, người lớn đối xử với nhau bằng lời nói, cử chỉ, hành
động thiếu văn hóa vì sự mâu thuẫn, lục đục giữa vợ chồng sẽ đẩy các con mình
rơi vào tình trạng hụt hẫng về mọi phương diện, khi chúng không đủ ý chí để
vượt qua khó khăn này sẽ bị sa vào những tâm bệnh như trầm cảm, rối loạn tâm lý
vì những hành động xấu đó đã phản chiếu vào tâm hồn non nớt của chúng, khiến
tính nết trở nên cộc cằn, thô lỗ bởi vậy môi trường gia đình đặc biệt vai trò
của mối quan hệ giữa cha và mẹ sẽ đóng vai trò quyết định đến sự phát triển nhân
cách và hành vi ứng xử của con cái. Thơ ca đã kín đáo giãi bày và gióng lên hồi
chuông phản tỉnh xã hội trước thực tế này:
Anh vẫn
“nội trợ” “lễ chùa”
Bao thay
việc vợ thiệt thua đủ bề
Người khen
chen lấn người chê
Có người
chưa hiểu bộn bề trái ngang.
...Ăn chay
sáu chục năm trời
Vì con vì
vợ vì lời tâm linh
Vì dân vì
nước nghĩa tình
Đất, trời,
số phận định hình có sao!
(Số phận định hình có sao – BBT)
Trong mỗi
gia đình vai trò của mẹ có vị trí quan trọng, là chỗ dựa tinh thần, là hạt nhân
tâm lý chủ đạo, nguồn lửa sưởi ấm yêu thương trong gia đình, nguồn tình cảm vô
tận cho các con, từ đó gia đình đã trở thành cái nôi văn hóa đầu tiên hình
thành nhân cách, với sự khởi đầu từ tiếng ru à ơi khi trẻ lọt lòng, và ngôn ngữ
thơ ca đã ngấm sâu vào giấc ngủ thơ ấu mỗi con người. Theo lẽ tự nhiên, trẻ
được sinh ra từ lòng mẹ, được nuôi dưỡng từ dòng sữa mẹ, được nghe lời ru ấm áp
của mẹ để đi vào giấc ngủ, mẹ sẽ là người đầu tiên trẻ được tiếp xúc khi cất
tiếng khóc chào đời, là người dạy trẻ từ lời ăn tiếng nói, hướng dẫn trẻ những
bước đi đầu tiên, nhờ thế thơ ca sẽ đi vào đời sống tinh thần của đứa con qua
những lời ru hời của mẹ.
...Lại tới mùa xuân rồi
Mừng con thêm một tuổi
Chiếc khăn đỏ trên vai
Mới quàng tươi roi rói...
...Thương con mẹ lại nhớ
Căn hầm hẹp ngày xưa
Nước ngập và gió se
Bùn lấm vào giấc ngủ..
...Trên những hàng cây mới
Bàn chân con bước mãi
Giữa mùa xuân yêu thương
Mẹ lặng lẽ nhìn theo
Chấm khăn quàng đỏ chói.
(Mùa xuân - mừng con thêm một tuổi - XQ)
Tuổi thơ ấu
của trẻ thường gắn liền với mọi sự quan sát xung quanh, từ những câu hỏi có lý
đến phi lý và câu trả lời được chúng tin tưởng nhất vẫn là lời của mẹ. Một mối
quan hệ mới trong gia đình đã được Xuân Quỳnh biện giải rất thuần hậu, và đặc biệt
qua vai trò của người phụ nữ trong trường hợp này (mẹ ghẻ - con chồng) thì tình
cảm mẹ con càng được khẳng định, đề cao thiên chức, thiên tính của người mẹ và
tấm lòng yêu thương bao la của người phụ nữ trong cách giao tiếp ứng xử trước
mỗi đứa con (riêng, chung) đều là thành viên của gia đình là điều cần hết sức
tế nhị, củng cố thêm tình cảm, niềm tin của đứa trẻ (con riêng) vào người mẹ
(mới) của mình qua đó điều chỉnh, dung hoà và cải thiện mối quan hệ trong gia
đình theo chiều hướng phát triển tích cực giữa mẹ và con cái.
Thằng em thì hay hỏi
Không kể chuyện như anh
(Tuy con má chẳng sinh
Con vẫn quen gọi má)...
... Tết làm bằng hương thơm
Con làm bằng yêu thương
Của cha và của mẹ
Của bà và của ông
Của má nữa biết không
Con làm bằng tất cả...
Với người
con trai, người trụ cột trong gia đình gia trưởng sau này thì mối quan hệ mẹ
con càng sâu sắc đằm thắm, một phần thuộc thiên tính quy định bởi chức năng làm
mẹ của người phụ nữ, một phần bởi ảnh hưởng sâu sắc của truyền thống nho giáo
“Phụ tử tòng tử” đã hằn sâu vào nếp nghĩ sinh hoạt đời sống, văn hoá của người
phụ nữ Việt, vì thế với đứa trẻ trai, người mẹ luôn dành hết tâm sức, thời gian
để chăm chút, sẵn sàng hy sinh cả những lợi ích tối thiểu của bản thân trong
cái gia đình ấy:
...Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu ah đen
Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
...Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa...
(Mẹ của anh – XQ)
Với con gái lớn, xuất giá đi lấy chồng, người mẹ trong gia đình gia
trưởng xưa phải lo toan cáng đáng quán xuyến đủ thứ cho con gái khỏi thua chị
kém em đỡ tủi thân, từ bộ quần áo mới mặc ngày cưới đến những vật dụng trang
sức làm đẹp cho con đều được mẹ chọn lựa chu toàn bằng kinh nghiệm của người đi
trước, mối quan hệ mẹ và con gái tha thiết, đằm thắm là thế nhưng ẩn đằng sau
nó là cả một sự chống chếnh trong tâm hồn người mẹ (theo quan niệm xưa, việc
hôn nhân của con gái cũng đồng nghĩa với việc gả bán theo tư duy “Cha mẹ đặt
đâu con ngồi đấy”, việc thách cưới trong hôn nhân còn có nghĩa có con gái đi
lấy chồng là cha mẹ phải được bù đắp lại một phần công lênh chăm sóc nuôi
dưỡng, sau nữa trong gia đình sẽ mất đi một phần sức lao động bởi nền giáo dục
xưa không có chỗ cho con gái, nên từ nhỏ không mất thời gian cho việc học tập, người
con gái phải tham gia lao động cùng gia đình và là một trợ thủ đắc lực của
người mẹ trong công việc tề gia, nội trợ và đồng áng, canh cửi):
Gái
lớn ai không phải lấy chồng
Can gì mà khóc, nín đi
không!
Nín
đi! mặc áo ra chào họ
Rõ
quí con tôi! Các chị trông!
Ương ương dở dở quá đi thôi!
Cô có còn thương đến chúng
tôi
Thì đứng lên nào! lau nước
mắt
Mình cô làm bận mấy mươi
người.
Này áo đồng lầm, quần lĩnh
tía
Này gương này lược này hoa
tai
Muốn gì tôi sắm cho cô đủ
Nào đã thua ai đã kém ai?
Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi
hái
Nuôi dạy em cô tôi đảm đương
Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả
Tôi còn mạnh chán, khiến cô
thương!
Đưa con ra đến cửa buồng
thôi
Mẹ phải xa con, khổ mấy
mươi!
Con ạ! đêm nay mình mẹ khóc
Đêm đêm mình mẹ lại đưa
thoi.
(Lòng mẹ - Nguyễn Bính)
Vẫn nỗi lo
toan truyền kiếp của người người mẹ xưa, nhưng trong mẫu gia đình hiện đại, khi
việc hôn nhân với khái niệm gả bán đã mờ nhạt hay bị đào thải hoàn toàn khỏi
đời sống xã hội và trong tư duy người mẹ. Việc hôn sự hoàn toàn do con cái tự
nguyện, chọn lựa thì sự băn khoăn lo lắng của người mẹ càng tăng thêm. Nỗi lo
lắng của người mẹ không phải không có cơ sở vì kiểu hôn nhân truyền thống thì
cha mẹ được quyền áp đặt, can thiệp thì kinh nghiệm nhìn nhận con người của
người mẹ đã phát huy được phần nào hiệu quả theo mô thức “lấy vợ kén tông, lấy
chồng kén giống” trong việc lựa chọn vị hôn phu tương lai cho con gái mình,
nhưng ở hôn nhân tự nguyện thì vai trò kinh nghiệm sống của người mẹ tỏ ra
không hiệu quả bởi cô con gái cưng khi lựa chọn bạn đời thường theo cảm tính,
(thiên tính nữ) trong hành xử vì thế yếu tố may rủi luôn đóng vai trò quyết
định đến hạnh phúc của con theo cách hiểu của người mẹ. Con gái tuy từ nhỏ đã
gần gũi học tập và thừa hưởng kinh nghiệm sống từ người mẹ, nhưng trước giờ
phút quyết định hạnh phúc cuộc đời người mẹ thấy cần nhắc lại, khuyên nhủ lại
bài học kinh nghiệm sống thêm một lần nữa, hẳn không thừa khi con về làm dâu
nhà người, bắt đầu cuộc sống mới, hoàn toàn xa lạ với nếp sống thường ngày theo
cung cách của gia đình mình đã ăn sâu vào tiềm thức từ thuở ấu thơ. Cô con gái
cưng sẽ phải dựa vào đó để điều chỉnh mọi mối quan hệ để kiến tạo cho mình một
tổ ấm gia đình mới, mang tính kế thừa truyền thống tam cương ngũ thường như lời
mẹ:
Mẹ khuyên con gái diệu cưng
Con đi xuất giá mẹ mừng khuyên con
Chọn lời vàng đá sắt son
Luyện vào tâm trí giúp con đường dài.
Lấy chồng hồng phúc tương lai
Dở hay khôn
dại “Mười hai bến lòng”
Khôn may
lường được bến trong
Vội vàng
ngộ nhận long đong đục sầu.
(Mẹ khuyên con trước giờ xuất giá - BBT)
“Con dại
cái mang” câu thành ngữ dân gian sử dụng trong trường hợp khi con thơ phạm phải
sai lầm trong cuộc sống thì trách nhiệm trước hết thuộc về người mẹ, lỗi có thể
do người mẹ đã không quán xuyến được đầy đủ đường ăn nết ở của các con, hay sự
thiếu quan tâm giáo dục nhân cách sống cho lũ trẻ. Trong tâm tư của người làm
mẹ nào cũng mong muốn con cái chăm chỉ học tập, lao động, trở thành những thành
viên có ích cho xã hội, khi con chót lỡ bước sa chân, phạm phải lỗi lầm thì
lòng người mẹ là đau đớn hơn cả bởi thiên tính “Cá chuối đắm đuối vì con”:
...Nuôi con từ bé đến giờ
Bao nhiêu nước mắt cạn khô cả rồi
Gia tài chỉ một con thôi
Có con mẹ chấp cuộc đời bể dâu.
Trời không cho mẹ sở cầu
Con hằng san nửa gánh sầu mẹ mang
Trời làm duyên mẹ nát tan
Con là một nhịp quá giang trong đời
Cầm bằng lại gẫy lại rơi
Mẹ chẳng chịu trời, mẹ chỉ chịu con.
(Tìm con - Đoàn Thị Lam Luyến)
Cha mẹ là
những yếu tố cơ bản kiến trúc nên khái niệm gia đình, là những thành viên trực
tiếp lo toan gánh vác và trách nhiệm kế thừa gìn giữ phát huy truyền thống, gia
phong, gia đạo của dòng tộc, đồng thời cũng là tấm gương cho con cái noi gương
học tập hoàn thiện nhân cách và điều chỉnh mọi hành vi ứng xử trong các mối
quan hệ xã hội.
Ông bà, cha mẹ luôn dành tình cảm tốt đẹp nhất cho con
cháu mình, truyền thống ấy là bất biến, và xã hội cũng đòi hỏi những người làm
con, làm cháu phải cư xử tốt đối với ông bà, cha mẹ mình. Con cháu phải tuân
thủ theo phép tắc gia phong, phải thực tâm tôn trọng và hiếu đễ với ông bà cha
mẹ, tổ tiên, biết kính trên nhường dưới, học lễ phép từ lời ăn tiếng nói, cung
cách ra vào thưa gửi, luôn đề cao và gắng sức học tập rèn rũa theo tấm gương ông (Xem tiếp bấm vào đây)
No comments:
Post a Comment